Ca Hành Trình Lượng Tử: Khi nỗi lo âu mở lối cho sự tỏa sáng
Đây là một ca Hành Trình Lượng Tử mà mình nhớ rất rõ, bởi cách năng lượng tự dẫn lối, đúng với tinh thần của chữa lành: không ép buộc, không sắp đặt, chỉ đơn giản là đi theo những gì đang cần được nhìn thấy.
Khi bắt đầu, mình hỏi bạn có điều gì đang bận tâm trong hành trình này không. Bạn nói bạn để ý đến luân xa 5. Mình chỉ mỉm cười, bởi trong Hành Trình Lượng Tử, điều quan trọng không phải là mình muốn đi đâu, mà là năng lượng sẽ đưa mình đi đến đâu.
Điểm dừng đầu tiên: luân xa 3 và nỗi lo không tên
Lớp năng lượng đầu tiên hiện lên lại nằm ở luân xa 3.
Một khung cảnh mở ra: thảo nguyên Mông Cổ, bầu trời rộng, gió thổi rất nhẹ. Bạn là một cô gái trẻ, đang ngồi cạnh người mình yêu. Mọi thứ bên ngoài đều yên ổn, nhưng bên trong thì không.
Cô gái ấy mang trong mình một nỗi lo âu thường trực. Dù khoảnh khắc hiện tại đang bình yên, tâm trí cô vẫn liên tục nghĩ về ngày mai: chuyện gì sẽ xảy ra, tương lai sẽ ra sao. Nỗi lo ấy không ồn ào, nhưng dai dẳng, và nó ăn sâu vào trường năng lượng.
Mình không đi sâu vào câu chuyện, chỉ tập trung chữa lành năng lượng tại luân xa 3, để nỗi lo được nhìn thấy và tan dần.
Khi năng lượng chạm đến luân xa gốc
Khi lớp tắc nghẽn ở luân xa 3 được giải phóng, dòng năng lượng bất ngờ dịch chuyển mạnh, như một luồng điện, kéo thẳng xuống luân xa gốc.
Lần này, nỗi lo không còn là chuyện cá nhân nữa. Đó là nỗi sợ sinh tồn: chiến tranh, mất mát, sinh – tử, những điều lớn hơn một con người. Kiểu lo mà đôi khi không cần lý do cụ thể, chỉ ngồi yên thôi cũng thấy bất an.
Thông qua nhịp trống và dẫn năng lượng, lớp tắc nghẽn ở luân xa gốc dần được tháo gỡ. Không gian năng lượng trở nên vững vàng hơn, như thể cơ thể cuối cùng cũng được đặt lại trên mặt đất.
Trở về luân xa 5: cho phép mình bùng cháy
Và rồi, đúng như bạn đã nhắc từ đầu, năng lượng bật lên luân xa 5.
Lúc này, mọi thứ trở nên rất rõ:
Chính sự lo âu kéo dài từ luân xa 3 và luân xa gốc đã khiến bạn không dám sống trọn vẹn với tiếng nói của mình. Không dám bùng cháy, không dám tỏa sáng, bởi bên trong luôn có một câu hỏi: “Nếu mình làm vậy thì điều gì sẽ xảy ra?”
Mình nói với bạn:
Hãy mạnh mẽ lên. Cho phép mình bùng cháy.
Ngay lúc đó, trong trường năng lượng xuất hiện hình ảnh một con người đứng lên, hành động rất nhiều, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người khác. Đó là năng lượng của sự dẫn dắt và cống hiến.
Một khoảnh khắc rất đẹp
Ở cuối hành trình, một hình ảnh mang tính biểu tượng hiện ra. Bạn nằm yên, hai tay đặt chéo trước ngực, giống như một vị Pharaoh đang an nghỉ. Xung quanh là sự tôn kính, là ánh sáng vàng rực rỡ, như cả một triều đại đang hiện diện trong khoảnh khắc đó.
Rồi hình ảnh chuyển cảnh. Linh hồn của vị Pharaoh đứng từ trên cao nhìn xuống, quan sát những người tiếp nối con đường mình đã mở ra, với một cảm giác rất rõ ràng: hài lòng và trọn vẹn.
Căn phòng trị liệu lúc ấy ngập tràn năng lượng của sự tôn kính và biết ơn.
Kết lại hành trình
Chúng mình kết thúc ca trị liệu tại đó. Bạn gần như bật dậy ngay khi trở về và hỏi mình đã thấy gì. Mình chỉ mỉm cười, bởi có những trải nghiệm, chỉ cần được sống trọn trong khoảnh khắc là đã đủ.
Mỗi Hành Trình Lượng Tử là một câu chuyện riêng. Và với mình, việc được chứng kiến những khoảnh khắc chuyển hóa như thế này luôn là một đặc ân rất lớn trong hành trình làm việc với chữa lành và năng lượng.
Xem thêm bài viết về các ca trị liệu Hành Trình Lượng Tử
Xem thêm ca thôi miên lượng tử về Pharaoh
Vị Pharaoh dễ chịu nhất (Phần 1)

